Thanh Hải Vô Thượng Sư giảng tại Chùa Chiching, Ilan, Formosa
Ngày 31 tháng 3, 1989
(Nguyên Văn Tiếng Trung Hoa)
Nhiều người hỏi tôi: "Tại sao chúng ta phải tìm một Minh Sư tại thế để
truyền lực lượng Thượng Ðế đến thế giới chúng ta? Chúng ta nghe nói lực
lượng Thượng Ðế là vô sở bất tại. Có thể nào chúng ta chỉ cầu nguyện và
xin Ngài gia trì cho chúng ta được không? Tại sao chúng ta lại cần có
một Minh Sư tại thế?" Tôi mong rằng nó có thể được như vậy, rằng lực
lượng Thượng Ðế có thể trực tiếp gia trì chúng ta và giúp chúng ta trở
nên khai ngộ, thành Thánh Nhân, vào Niết Bàn hay Thiên Quốc, thành Ðạo,
và lên được cảnh giới đầy lạc phúc mà chúng ta mong tìm. Nhưng Ðấng Tạo
Hóa không an bày theo cách này. Chúng ta hãy nhìn lại thế giới này. Nếu
chúng ta muốn có con cái thì đầu tiên chúng ta phải cưới hỏi. Thượng Ðế
không có "hu la hấp" để tạo ra một hài nhi rồi từ thiên đàng thả nó
xuống ngay trước mặt chúng ta! Nếu chúng ta muốn gạo và rau cải, chúng
ta phải gieo các hạt giống, rồi nhờ nông gia nuôi dưỡng chúng để được
mùa. Chúng ta không biết ai đặt ra luật Sáng Tạo này, nhưng không có nó
thì thế giới chúng ta sẽ bị hỗn loạn. Người nào cũng sẽ cầu xin đủ thứ
và mọi thứ họ muốn. Ðầu óc tầm thường của con người là vô minh. Chúng ta
thường cầu nhiều điều sai lầm rồi làm cho thế giới đảo lộn. Suy tưởng
lại thì sau cùng luật này cũng không đến nỗi tệ.
Những con giun đất chẳng hạn biến đất đai có chất acid, thô tháp và cằn
cỗi thành đất màu mỡ có thể trồng trọt được. Tại sao Ðấng Tạo Hóa không
làm công việc này? Chúng ta không biết được. Sự kiện là nhờ mấy con giun
đất nên chúng ta có được đất tốt để canh tác. Những con giun đất làm
được một số phận sự. Con người cũng vậy. Chẳng hạn, vợ chồng cùng nhau
có thể sinh con đẻ cái mà không thể nào làm được bằng cách niệm thần chú
hay qua phép lạ của Ðấng Tạo Hóa. Người ta nói rằng "mọi chúng sinh đều
có Phẩm Chất Thượng Ðế", nhưng chúng ta không biết điều này xảy đến như
thế nào. Chúng ta cũng biết rằng Ðức Chúa Giê Su có lần nói: "Mọi chúng
ta đều là con cái của Thượng Ðế!" Nhưng chúng ta không hiểu sao điều này
như vậy. Con cái của Thượng Ðế có nghĩa là chúng ta có khả năng sáng tạo
bẩm sinh. Không có chúng ta, không thể nào có con người hay con cái.
Thậm chí Ðấng Cứu Rỗi cũng phải sinh ra qua loài người để xuống thế giới
này. Quý vị không nghĩ là loài người vĩ đại hay sao? Tất cả chúng sinh
đều có mong ước bẩm sinh cho sự sống, và bản tánh này là lực lượng của
Ðấng Tạo Hóa, tình thương nhân từ của Thượng Ðế. Ngài muốn rằng tất cả
chúng sinh nên sinh sống và trải rộng khắp cả hành tinh của chúng ta.
Chúng ta là con cái của Thượng Ðế, nhưng lại không thể nào tiếp xúc trực
tiếp được với Ngài. Ðiều này rất khó cho chúng ta chấp nhận, nhưng đó là
luật của Ðấng Tạo Hóa. Chẳng hạn, dù như chúng ta biết rằng con cái của
chúng ta đều là con cái của Thượng Ðế, chúng vẫn phải sinh ra qua chúng
ta. Chúng ta có thể trồng nhiều giống hoa quả và cây cối trên cùng mãnh
đất, nhưng mỗi cây hấp thụ chất dinh dưỡng nó cần và sinh ra hoa hay quả
khác nhau. Tương tự như vậy, dù cho tất cả chúng ta đều sinh ra từ
Thượng Ðế, mọi người chúng ta đều trông khác nhau. Mỗi người đều giống
như một đóa hoa, một trái cây, hay loại cây riêng biệt hấp thụ các chất
dinh dưỡng khác nhau. Những chất dinh dưỡng này là nghiệp chướng theo
danh từ Phật Giáo. Nghiệp chướng đúng ra là gì? Mọi điều chúng ta làm
trong đời này hay tất cả những điều chúng ta làm trong những kiếp trước,
sẽ biến thành một từ trường hấp dẫn những phẩm chất tương tự vào cơ thể
của chúng ta, làm chúng ta thành ra những gì chúng ta có.
Người ta nói rằng một người có thể thành Minh Sư qua nhiều kiếp tu hành.
Kinh điển Phật Giáo nói rằng Phật có thể thành được sau một ngàn tỷ năm
tu hành. Có lẽ điều này là vì chúng ta cần có được nhiều phẩm chất và kỷ
năng trước khi chúng ta có thể trở nên toàn hảo và trang bị đầy đủ. Ðiều
này rất là đúng. Tuy nhiên, sự thật này hình như tương phản với đề tài
của tôi: "Tức Khắc Khai Ngộ, Hiện Ðời Giải Thoát!" [Mọi người cười] Phải
mất hằng ngàn tỷ năm mới đạt được đại khai ngộ là điều đúng, nhưng rồi
tại sao tôi lại bảo "Tức Khắc Khai Ngộ, Hiện Ðời Giải Thoát?" Ðó là vì
chúng ta đạt được tức khắc khai ngộ khi thời gian chúng ta đến. Những ai
đã tu hành qua nhiều niên kỷ trở nên khai ngộ một cách tức khắc! Nếu
không, làm sao họ biết được là đã qua không biết bao nhiêu niên kỷ?
Trong nhiều đời nhiều kiếp, chúng ta đã có nhiều Minh Sư , bao gồm Ðức
Chúa Giê Su, Ðức Phật Thích Ca, Lão Tử, Trang Tử, Khổng Tử, và Mạnh Tử,
nhưng thế giới vẫn còn đầy người. Ðiều này có nghĩa là không bao nhiêu
người đã được giải thoát. Rất ít người được! Trong khi đó, chúng ta vẫn
quanh quẩn bên trong "lục đạo", như Phật Giáo Ðồ thường gọi. Lục đạo là
gì? Sau khi làm thiên thần, khi thời gian đến chúng ta từ thiên đàng rơi
xuống làm súc sinh hay ma đói, hay vào địa ngục, v/v. Chúng ta không thể
nào vượt qua được lục đạo luân tử cho đến khi chúng ta đạt được trình độ
tâm thức cao nhất. Lục đạo luân tử nằm trong tam giới. Cái gọi là tam
giới là gì? Ngoài thế giới chúng ta ra còn có ba thế giới khác, từ đó
chúng ta có thể đi lên hay xuống. Nhưng ngay cả đi đến tam giới này để
nhìn ngắm cũng rất là khó khăn. Muốn được vậy, chúng ta phải theo đuổi
việc tu hành.
Nhiều Phương Pháp Khác Nhau
Giống Như Nhiều Phương Tiện Di Chuyển Khác Nhau
Chúng ta có thể lên được cảnh giới thứ hai bằng cách tu thiền Zen, bằng
cách hỏi các câu hỏi như "Tôi là ai?" "Quý vị là ai?" "Ai niệm tên các
vị thánh", và cân nhắc về những bí ẩn của tông phái Zen. Khi tập yoga,
chúng ta cũng có thể đạt được cảnh giới thứ nhất hay thứ hai, hay cao
nhất là cảnh giới thứ ba. Nhưng đó là cảnh giới cao nhất chúng ta có thể
đạt đến được. Chúng ta cần có một pháp môn hay hơn để vượt qua được nơi
đó, và đó là Pháp Môn Quán Âm mang đến sự khai ngộ. Nếu chúng ta muốn đi
đến Cao Hùng ở miền nam Formosa, chúng ta có thể đi bằng xe gắn máy hay
bằng xe hơi. Muốn đi đến các hòn đảo ngoài biển ở Penghu, chúng ta phải
đi bằng ghe thuyền. Những nơi xa như Hoa Kỳ, đi bằng máy bay sẽ nhanh
hơn. Do đó, nếu chúng ta muốn vuợt qua được tam giới, chúng ta cần đến
những phương tiện có thể giúp chúng ta vượt qua được những cảnh giới này.
Chúng ta không thể nào đạt được bằng cách hỏi các câu hỏi qua ngôn ngữ
thế gian. Dù ngôn ngữ thế gian của chúng ta có hữu hiệu như thế nào đi
nữa, nó vẫn chỉ là một loại ngôn ngữ của thế gian này. Dù chiếc xe hơi
có thể chạy nhanh đến đâu nữa, nó chỉ là một phương tiện vận chuyển trên
đường; nó không thể nào vượt qua được đại dương hay du hành trong không
gian. Tương tự, có nhiều phương pháp tu hành. Tôi giới thiệu quý vị một
vài phương pháp để thiền ở nhà, bởi vì tôi cần an ủi nhiều người ở đây
với chúng ta ngày hôm qua. Còn có nhiều pháp môn khác, nhưng tôi không
thể nào chỉ hết cho quý vị được cho dù tôi muốn như vậy.
Tôi có thể cống hiến cho quý vị bất kỳ pháp môn nào quý vị muốn, nhưng
một số nguy hiểm hơn, trong lúc các pháp môn khác thì an toàn hơn. Các
pháp môn mà tôi chỉ cho quý vị ngày hôm qua là các pháp môn an toàn nhất.
Chúng an toàn cho những ai không tiếp xúc với tôi. Tốt hơn hết là đừng
có tu những pháp môn khác nếu quý vị không thể ở bên cạnh tôi hằng ngày!
Nếu không thì quý vị có thể bị rắc rối về tinh thần, thể xác, hay những
rắc rối khác một thời gian sau. Ðó là lý do tại sao tôi không chỉ cho
quý vị.
Ngày nay, nhiều người Ấn Ðộ vẫn còn tu các pháp môn vô cùng phức tạp,
bởi vì họ gặp những Minh Sư như vậy. Có thể là họ có vận mệnh phức tạp
hơn, nhưng đó là điều họ tu. Chẳng hạn như họ có thể dùng một sợi vải
sạch, mềm, và nhỏ dài khoảng năm thước quấn lại. Nhờ một ít nước, họ
nuốt sợi vải vào để đầu kia bên ngoài. Sau đó họ làm một vài thể dục
bụng để rửa sạch dạ dày và ruột trước khi từ từ kéo nó ra. Còn có nhiều
phương pháp kỳ dị khác nữa mà tôi không dám kể ra ở đây, vì chúng nghe
rất chói tai. Chẳng hạn như họ tập ở các cơ quan đàn ông và đàn bà mà
tôi không dám nói thêm, sợ có thể làm nhiều bà già bỏ chạy về nhà! (Sư
Phụ và mọi người cười)
Nhiều khi họ đút miếng vải vào mũi rồi từ từ kéo nó ra. Làm vậy chùi
sạch mũi của họ, và họ xem đó là chùi sạch nghiệp chướng. Tuy nhiên, tôi
không nghĩ là nghiệp chướng có thể rửa sạch hết bằng vải. Nó chỉ có thể
rửa sạch hết được bằng phước báu, đạo đức, lòng nhân từ, và lực lượng có
được từ việc tu hành. Vì nghiệp chướng là vô hình và do đầu óc tạo ra,
thì nó chỉ đúng khi chúng ta cũng dùng đầu óc để rửa sạch nó.
Ở Ấn Ðộ ngày hôm nay, nhiều người vẫn còn ẩn tu ở những nơi rất cao trên
Hy Mã Lạp Sơn. Có nhiều nơi rất lạnh ở những cao độ rất là cao, nơi mà
loài người chưa hề đặt chân tới. Những người này chỉ xuống núi mỗi tháng
một lần, hay ăn thức ăn do người khác mang tới. Họ tu hành một cách
nghiêm túc và không bao giờ rời khỏi núi. Muốn đến những nơi này, họ
phải đi bộ hay bằng khinh công. Họ đi như là bay. Không ai có thể bắt
kịp họ. Họ không thể mang theo một hành lý nào. Vì vậy, đầu tiên họ phải
luyện Pháp Hỏa Công để chuyển hơi nóng từ luân xa thái dương đến những
bộ phận khác trong cơ thể. Nó sẽ làm cho họ ấm và họ không cần phải mặc
quần áo gì cả, hay họ có thể che mình bằng một miếng vải thô rồi đi bộ
lên tận nơi. Vì đó là một hành trình rất dài, họ không thể nào mang theo
gì nhiều được. Không có xe gắn máy ở trên núi đóng đầy tuyết. Chỉ sai
một bước, họ sẽ rơi xuống đáy thung lũng sông Hằng. Không cần thiết phải
niệm Tái Sinh Thần Chú, vì họ sẽ chỉ còn là tro bụi trước khi họ cất lên
được một lời nói. Họ phải tu nhiều pháp môn khác nhau để sống còn ở
những nơi này.
Ma La Nhật Ba, vị Minh Sư nổi tiếng của Môn Phái Bí Truyền trước đó hay
tu nhiều pháp môn, nhờ vậy ông mới có thể sống còn trên Hy Mã Lạp Sơn.
Ông luyện Pháp Khinh Công, nhờ vậy ông có thể bay. Ông cũng luyện Pháp
Hỏa Công, nhờ vậy ông mới có thể sưởi ấm toàn thân với hơi nóng ở bụng.
Ông không mặc quần áo. Khi có trận tuyết lở bất thường làm cản đường đi,
ông sẽ chịu đói từ ba đến bốn tháng vì không có người nào đi ngang qua
cúng dường thức ăn cho ông. Vào thời xưa, lưu thông không thuận tiện và
đời sống rất là đơn giản; do đó, người ta tu nhiều loại pháp môn này.
Chúng ta cũng có thể tu những pháp môn này ngày hôm nay, nhưng hầu hết
những người hiện đại đều yếu đuối về thể xác và kiệt quệ về tinh thần.
Họ không có đủ kiên nhẫn để bước đi trên hành trình vất vả và tu thật
nhiều pháp môn phức tạp. Rất ít người có thể chịu đựng được khí hậu Hy
Mã Lạp Sơn. Khi tôi ở trên Hy Mã Lạp Sơn, nấu thức ăn gì cũng rất khó
khăn, phải cần thời gian lâu thức ăn mới chín khi áp suất không khí rất
thấp, dù tôi nấu bao lâu đi nữa thức ăn cứ vẫn nguội lạnh. Tôi nhìn nó
và nó nhìn lại tôi; nó không chịu sôi lên. Cho nên, tôi chỉ việc ăn sống
sau khi rửa nó ở sông Hằng. Ăn vậy cũng ngon nữa. Dù cho trời lạnh cóng,
rau cải hoang vẫn sống được trên Hy Mã Lạp Sơn. Tôi rất là ngạc nhiên.
Rau cải hoang đều ăn được, nhưng đừng ăn nhiều, hoặc giả quý vị sẽ trông
giống như chúng Ồ xanh rờn và lông lá. (Sư Phụ cười) Ðó là lý do tại sao
thân thể của Ma La Nhật Ba lông xanh che đầy khi ông sống trên Hy Mã Lạp
Sơn. Khi có người thấy ông, họ hỏi: "Có phải ông là một buda không?
Tiếng Tây Tạng buda là ma. (Sư Phụ và mọi người cười) Ông đáp lại: "Không!
Tôi là người!" Sau đó người ta hỏi lại: "Nếu ông là người, sao ông giống
như thế này? Sao ông có lông lá xanh rờn đầy người ông vậy? Ðúng! Chúng
ta sẽ trở thành bất kỳ thứ gì chúng ta ăn vào.
Ðây là những gì xảy đến cho thân thể chúng ta. Về mặt tinh thần, tư
tưởng của chúng ta tạo chúng ta thành những gì của chúng ta. Mọi người
trước đó đều nghe nói điều này. Nhưng rồi tại sao chúng ta không thể đạt
được Chân Lý chỉ bằng cách nghĩ rằng chúng ta đã đạt được nó? Như vậy có
đơn giản hơn không? Quý vị có thể về nhà và cố nghĩ ngợi hằng ngày: "Tôi
đã đạt được Chân Lý. Tôi đã đạt được Chân Lý. Tôi đã đạt được Chân Lý..."
Quý vị sẽ thành công hay không? Quý vị không cần phải niệm nó! Vô hiệu
quả. Nếu chúng ta không có một Minh Sư Ðại Khai Ngộ, niệm chỉ vô ích.
Nhiều người luân phiên niệm danh A Di Ðà Phật, nhưng họ không bao giờ
trở thành Phật A Di Ðà. Tuy nhiên, nếu chúng ta gặp Minh Sư đã đạt được
Chân Lý và Ngài bảo chúng ta làm như vậy, thì nó sẽ hữu ích.
Tại Sao Chúng Ta Không
Thể Nào Tiếp Xúc Trực Tiếp
Với Lực Lượng Thượng Ðế?
Sao lạ vậy? Mới đây, tôi nói nhiều người hỏi tôi: "Tại sao chúng ta phải
có một Minh Sư Tại Thế để có sự câu thông với Pháp? Tại sao lực lượng
của Thượng Ðế không thể truyền trực tiếp đến chúng ta được? Vì Ðức Ðại
Bi là vô sở bất tại và linh ứng với mọi lời cầu nguyện, thì tại sao Ngài
không hiện trực tiếp ra với chúng ta thay vì qua thân thể của một người
thường?" Ðây là câu trả lời. Ðức Ðại Bi vô sở bất tại là điều đúng,
nhưng chúng ta không bao giờ có thể chiêm ngưỡng Ngài được. Chúng ta
không thể thấy được Ngài ngay cả khi Ngài ở ngay trước mắt chúng ta, bởi
vì tư tưởng và chấn động lực của chúng ta quá thô thiển và hoàn toàn
khác với Ngài. Ðối với những ai đã thành Ðạo, chấn động lực của pháp thể
Họ thật vi tế đến độ họ như vô hình đối với chúng ta.
Trong cuốn sách "Tiểu Sử của một Yogi", Paramahansa Yogananda, một yogi
Ấn Ðộ nổi tiếng tu hành rất tinh tấn, có đề cập đến vị tổ sư Babaji, một
người bất tử đã sống hơn một ngàn năm! Ông sống trên Hy Mã Lạp Sơn rất
lâu! Một ngày, vị sư tổ ngàn tuổi đến thăm thầy của ông. Vô cùng thích
thú, thầy của ông tức tốc đi vào trong nấu trà. Khi ông trở ra lại thì
Babaji đã mất tăm dạng! Tại sao? Bởi vì ông đã núp trong ánh mặt trời!
Tôi có kể cho quý vị nghe chuyện này trước đây rồi. Làm sao ông có thể
núp trong ánh mặt trời được? Quý vị có thể tưởng tượng được một người
núp bóng mặt trời và làm cho mình vô hình đối với những người khác hay
không? Ðây là một sự kiện mà chỉ có những người tu hành mới có thể hiểu
được. Có một đồng tu chúng ta vừa mới cho biết là có nhiều lúc tôi cũng
biến mất. "Sư Phụ có thể đi đâu được? Nhục thể có sức nặng của nó; làm
sao Ngài chạy đi đâu nhanh vậy? Làm sao Ngài có thể biến mất vào chỗ hư
không được? Ngài núp mình trong ánh hào quang, nên mọi người không thể
tìm thấy Ngài được!"
Nhiều thân thể rất là vi tế, và chúng ta không thể thấy được họ trừ phi
thiên nhãn của mình mở ra. Chúng ta mất dạng của họ khi đầu óc con người
tầm thường của chúng ta khuấy động. Khi chúng ta thiền với Pháp Quán Âm,
có khi chúng ta thấy được cảnh giới của Thượng Ðế. Tự nhiên, chúng ta
trở nên mừng rỡ rồi Thượng Ðế biến đi mất. Bộ Thượng Ðế sợ chúng ta hay
sao? Không! Thượng Ðế biến mất là vì đầu óc của chúng ta không còn tự
tánh bình thường của nó. Về sau, khi chúng ta tu và lên được một cảnh
giới siêu đẳng hơn, thì thay vì trông thấy những người hoàn toàn khai
ngộ, chúng ta tự trở thành người hoàn toàn khai ngộ. Ðây là cảnh giới
rất cao mà ít ai có thể đạt được. Ngoài những người tu Pháp Môn Quán Âm
ra, tôi dám nói rằng không ai sẽ lên được cảnh giới này! (Vỗ tay) Và
không phải người tu Pháp Quán Âm nào cũng có thể đạt được nó. Ngày hôm
qua, chúng ta nói về Minh Sư Chinshan, người có khả năng chữa bịnh khác
thường và khó tin. Quý vị có biết ông chữa bịnh cho người ta bằng cách
nào không? Ông dùng đất trên người, nước tắm, đờm, ráy mũi, và ráy tai,
v.v... Quý vị có muốn dùng loại thuốc đó không? (Mọi người cười)
Ngay cả khi các vị Minh Sư Ðại Khai Ngộ đến với chúng ta, chúng ta khó
nhận được sự gia trì nào cả vì chúng ta có tâm phân biệt. Thậm chí khi
họ biến vào một nhục thân, chúng ta vẫn bị khó khăn tin vào họ, đừng nói
gì khi họ vô hình vô tướng. Ða số chúng ta không thể nào niệm các Hồng
Danh mà không bị phân tâm, bởi vì chúng ta không tin các Minh Sư quá khứ
hay tương lai, những người chúng ta không thể thấy được. Ðây là vấn đề!
Chúng ta muốn tin nơi họ, nhưng chúng ta không thể nào làm như thế một
cách dễ dàng vì chúng ta không thể trông thấy họ. Một hôm, Minh Sư
Chinshan được yêu cầu chữa bịnh cho một người thế tục, vợ của một viên
chức cao cấp. Ngay khi ông bước vào trong nhà, ông ôm và hôn bà, phun
đờm vào miệng của bà. Người đàn bà bỏ chạy. Bà chưa bao giờ gặp một Minh
Sư như vậy từ trước đến giờ. Và lẽ dĩ nhiên người chồng giận dữ của bà
đem bà đi ngay lập tức. Khi một người đàn bà khác nghe nói đến chuyện đó,
bà bèn than thở: "Thật quá tội nghiệp! Các người không biết ông chữa
bệnh cho người ta như thế nào. Mọi thứ từ thân thể của ông đều là thần
dược." Ngay cả điều đó đúng đi nữa, chúng ta cũng không thể trách nhiều
người, bởi vì những người bình thường không thể nào nuốt những thứ đó
vào được. Nếu tôi là họ, chắc chắn tôi cũng không thể nào chấp nhận điều
đó được! (Mọi người cười) Tôi xin lỗi Minh Sư Chinshan. (Sư Phụ và mọi
người cười) Tôi chỉ là con người thành thật!
Phương Cách Tối Thượng Ðể
Cứu Thế Giới
Nhiều khi các Minh Sư không dám mạo hiểm ra bên ngoài để cứu người vì
thế giới bị hỗn loạn. Chúng ta xem những điều thật tốt là xấu xa. Ngược
lại, chúng ta coi những thứ ma quỷ hay ma túy làm chúng ta kiêu ngạo,
bệnh hoạn, hay giận dữ là những thứ tốt. Tuy nhiên, một số Minh Sư không
dùng những phương pháp này vì chúng chỉ có lợi cho một thiểu số người.
Chúng ta không thể trách chúng sinh được vì đầu óc bình thường của họ
suy nghĩ khác nhau, và các quan niệm của họ không thể nào thay đổi ngay
được. Do đó tôi dùng các pháp môn tiện nghi hơn, vì tôi biết những pháp
môn đó không được thực hành. Làm sao chúng ta có thể làm theo cách đó
trong thời đại này được? Thậm chí ở thời đại đó nó cũng không được chấp
nhận. Nhiều người không dám công nhận cách chữa trị của ông, nên lúc bỏ
về họ cũng còn bệnh như lúc đến.
Một số Minh Sư không cần dùng phương pháp đó. Họ không dùng phương pháp
nào cả. Chúng ta thường nghe nói niệm danh hiệu Ðức Phật A Di Ðà hay Ðức
Ðại Bi có thể được lợi lộc và được cứu rỗi. Như thế này không tiện nghi
hơn hay sao? Khi niệm danh hiệu Ðức Ðại Bi, chúng ta có thể thực hiện
được giấc mơ có con cái, được thăng quan tiến chức, được trường thọ, hay
biến thành thân thể đàn ông của mình. Tuy nhiên, những Minh Sư này rất
hiếm hoi. Chúng ta có thể nghe nói đến Ðức Ðại Bi và Phật A Di Ðà, nhưng
họ ít khi đến đây! Ngoài ra, còn có nhiều người không có cơ hội nghe đến
danh hiệu họ! Lấy thí dụ người Phi Châu chẳng hạn. Làm thế nào họ có thể
biết đến Ðức Ðại Bi hay Phật A Di Ðà được? Rồi chẳng lẽ họ mãi mãi không
được cứu rỗi hay sao? Ðiều đó có phải là quá tội nghiệp hay không? Chúng
ta hãy tạm thời quên chuyện A Di Ðà Phật và Ðức Ðại Bi đi để hướng sự
chú ý của mình đến các Minh Sư dị thường hơn. Chúng ta không phải niệm
danh hiệu của họ; ngay cả trước khi chúng ta biết đến họ, họ đã cứu
chúng ta rồi. Họ là Vô Thượng Sư, và vô cùng hiếm có. Ngay cả khi họ đến
thế giới này chúng ta cũng không nhận ra họ. Thậm chí khi họ tuyên bố:
"Ta là một Minh Sư", chúng ta sẽ không tin họ. Lẽ dĩ nhiên, thường
thường họ không tuyên bố như vậy. Cho nên làm sao chúng ta biết đến họ?
Gặp được các Minh Sư có thể cứu mạng sống của mình là điều hết sức khó
khăn. Vì vậy, việc liên tục niệm danh hiệu Ðức Ðại Bi không phải lúc nào
cũng hữu dụng, vì chúng ta không thể thấy được Ngài! Chúng ta chỉ còn hy
vọng là Thượng Ðế sẽ biến hóa rồi luân hồi vào thế giới này và tiếp xúc
với chúng ta qua một nhục thể. Chỉ có lúc đó mới có niềm hy vọng cho
chúng ta. Ngày hôm qua tôi có đề cập rằng khi Thượng Ðế đến đây, Ngài sẽ
không ăn mặc theo cách chúng ta tưởng tượng. Chúng ta cảm thấy thất vọng.
Chúng sinh sẽ mãi mãi bị thất vọng, vì ngay cả Thượng Ðế cũng không thể
nào thỏa mãn được đầu óc của mọi người. Có người thích Ngài làm đàn ông,
người khác thích Ngài làm đàn bà. Do đó, tốt hơn hết là chúng ta nên
thương thuyết với đầu óc tầm thường của mình trước để thuyết phục nó: "Cho
dù Ngài là đàn ông hay đàn bà, lớn hay nhỏ, và Ngài có giống thế nào đi
nữa, chúng ta vẫn sẽ chấp nhận Ngài!" Quý vị thử cách này đi! (Vỗ tay)
Ðại Nguyện Của Sư Phụ
Lần đầu tiên tôi đến Formosa, tôi tham dự thiền thất niệm Phật, có nghĩa
là chúng tôi phải niệm danh Ðức Phật trong bảy ngày. "Nam Mô A Di Ðà
Phật, Nam Mô Ðại Bi, Nam Mô..." Cả ngày, chúng tôi niệm danh của ba đến
năm Ðức Phật không ngừng đến khi tiếng nói của chúng tôi bị khàn khi về
đến nhà. Ðó là những gì quý vị làm tại buổi bế quan niệm Phật. Tôi có
một vài linh ứng khi niệm Phật. Từ đó, tôi tu Pháp Môn Quán Âm, nhưng vì
tôi không có việc gì để làm, tôi muốn xem người Formosa tu hành như thế
nào. Cho nên tôi đi thăm một thiền sư Zen nổi tiếng. Tôi thích những
người tu hành, không cần biết đẳng cấp của họ như thế nào. Tôi thích
nguyện vọng về Chân Lý của họ, lối sống đơn giản của họ, và phát nguyện
cứu rỗi các chúng sinh. Tôi thích hết tất cả họ.
Khi tôi niệm Phật với họ, tôi có một ít linh ứng và tiếp xúc được với
Phật A Di Ðà. Một ý tưởng đến với tôi. Tôi cảm thấy chúng sinh đang bị
nhiều đau khổ, nên tôi bắt đầu khóc. Ðó là trong lúc lễ sám hối và chúng
tôi đang niệm A Di Ðà Phật, nhưng tôi lại rơi nước mắt. Tôi bèn than
trách với Ðức Phật A Di Ðà: " Các chúng sinh đang bị khổ đau như vậy,
nhưng không phải tất cả đều biết đến hồng danh của Ngài. Lúc họ biết
niệm được danh hiệu Ngài thì họ đã xuống địa ngục rồi!" Rồi sau đó tôi
nói: "Nếu ngày nào con thành Phật, người ta khỏi phải niệm danh hiệu của
con. Ngay lúc con biết được có người đang đau khổ, con sẽ đến giúp!" (Vỗ
tay)
Ước nguyện nào được thành tâm khởi phát đều sẽ được thành toại. Ðây là
kinh nghiệm cá nhân của tôi. Trước đó tôi có một vài lời nguyện, và tất
cả đều thành sự thật. Tôi muốn chia xẻ điều này với quý vị. Nếu quý vị
thật sự muốn giúp đỡ chúng sinh thì xin hãy thành thật, rồi quý vị sẽ
đạt được Chân Lý một cách nhanh chóng! Giúp đỡ mọi người là cách nhanh
nhất để thành Ðạo. Lòng thành của chúng ta sẽ làm Thượng Ðế cảm động.
Khi chúng ta muốn giúp đỡ các chúng sinh đau khổ, lòng thành của chúng
ta sẽ làm xúc động những thiên nhân, rồi có lúc lòng ước nguyện của
chúng ta sẽ được thành toại. Tuy nhiên, lời ước nguyện sẽ không thành
toại ngay khi khởi phát; chúng ta phải bỏ công tìm kiếm Minh Sư. Minh Sư
sẽ xuất hiện cho biết rằng thời gian của chúng ta đã đến! Nếu chúng ta
phát khởi đại nguyện như vậy thì Minh Sư sẽ xuất hiện và những người tối
cao sẽ đến để giúp chúng ta. Không bao lâu chúng ta sẽ khai ngộ và đạt
được Chân Lý!
Những người thường không phát đại nguyện như vậy, nhưng họ có những ước
nguyện như muốn có con cái học ra trường với điểm cao nhất, muốn con gái
lấy chồng có chức vụ cao, hay muốn thăng quan tiến chức, hoặc giả trở
thành người phụ nữ xinh đẹp nhất thế giới. Một thiểu số người quên cuộc
sống và ơn lành của mình để hết lòng nguyện ước cho những người khác
được sung sướng. Lẽ dĩ nhiên những người đó kiếp trước đã tu hành; cho
nên, ý tưởng cao đẹp như vậy đã được ghi chép trong tiềm thức của họ.
Không ai dạy cho họ điều đó! Hơn nữa, những người khác có thể không có
khả năng dạy chúng ta điều gì cả. Có nhiều người dạy những người khác,
điều đó đúng. Chẳng hạn, mọi chúng ta đều có đức tin nơi tôn giáo; nhiều
người tin và biết về Ðạo Phật, biết về Ðức Ðại Bi nhân từ, và Ðức Chúa
Giê Su nhân ái. Tất cả chúng ta đều biết về những điều này, nhưng chúng
ta lại không phát triển tâm từ bi và bác ái như vậy. Nhiều khi chúng ta
phát nguyện tương tự như họ làm, nhưng chúng ta lại không thành tâm!
Chúng ta nghĩ là mình thành tâm, nhưng sau khi phát nguyện xong chúng ta
lại đâm ra lo sợ: "ồ! Thôi mà. Tôi chỉ nói đùa thôi!" (Sư Phụ và mọi
người cười) Ðó là lý do tại sao chỉ có ít người thành công trong việc tu
hành.
Muốn thành công, chúng ta phải hết sức thành tâm và tu hành thật tinh
tấn với sự giúp đỡ của một Minh Sư vĩ đại. Tại sao chúng ta lại cần sự
giúp đỡ của một đại Minh Sư? Tôi vừa mới giải thích tại sao. Bây giờ hãy
để tôi nói thêm một lần nữa. Những hạt lúa giống có thể sinh mùa màng và
cho gạo ăn. Tuy nhiên, nếu không có người gieo hạt trong đất ướt thì
chúng sẽ không nẩy mầm. Sau khi chúng đã nẩy mầm, nếu không có người nào
chăm sóc, bứng chúng thành từng hàng ngay thẳng, bón phân và xịt thuốc
sát trùng cùng tưới nước thì chúng cũng không thể sống được. Ngay chuyện
thế gian chúng ta phải cần sự chăm sóc của chuyên viên để có hoa quả, và
cần hơn nhiều nếu chúng ta muốn đạt Ðại Ðạo. Chúng ta không thể nào
thành công tự mình tìm kiềm một cách mù quáng, hoặc tìm sự chỉ dẫn từ
những người thường khác không phải là chuyên viên. Chúng ta cần có một
Minh Sư, vì thậm chí sau khi chúng ta khai ngộ, chúng ta vẫn còn cần
khai mở đẳng cấp của mình và phát triển trí huệ mới mở ra của mình. Nếu
không nó sẽ khô héo và chết đi.
Phương Pháp Ðồng Nhất Thể
Nhiều người nghĩ rằng niệm Phật hằng ngày là đủ rồi, nhưng tôi không
nghĩ như vậy! Ngày hôm qua, tôi có chỉ cho quý vị một cách niệm Phật hay
hơn, nhưng xin đừng trách tôi nếu quý vị không thể trở thành hoàn toàn
khai ngộ, vì một người không thể nào thành thánh nhân nhờ niệm Phật
được. Tại sao? Vì đó là "phương pháp phân biệt". Nó phân biệt giữa
Thượng Ðế và "Tôi". Tôi niệm Phật và thờ cúng Thượng Ðế, nhưng nó không
liên hệ đến quan niệm "Tôi là Thượng Ðế". Quý vị cần một pháp môn khác
để đạt đến được trạng thái của "Ta là Thượng Ðế". Thật ra thì đó không
phải là một pháp môn, nhưng đúng hơn là một sự nối tiếp, một lực lượng
vô hình, sự truyền đạt lực lượng này chỉ có thể thực hiện được từ một
người đã đạt trình độ Minh Sư, hay một đệ tử do vị Minh Sư ủy quyền. Quý
vị không cần phải học từ Minh Sư; quý vị có thể học từ một đệ tử do vị
Minh Sư gởi đến để truyền pháp môn đó! Vì vị Minh Sư bên trong đã cho
phép người đệ tử này để truyền lại luồn lực lượng đó, nó sẽ hữu hiệu!
Chúng ta có thể tin vào đó.
Ma La Nhật Ba có lần bị thầy của ông phạt bảy năm để rửa nghiệp chướng
mà ông đã tạo ra trước đó do việc dùng hắc thần thông. Người thầy của
ông đã từ chối không chịu truyền pháp cho ông cho đến bảy năm về sau.
Trong bảy năm này, Ma La Nhật Ba đã quá nôn nóng đến độ ông lén thầy học
pháp môn này, nhưng không thành công. Một ngày, Ma La Nhật Ba lập mưu
với sự trợ giúp của vợ người thầy giả bức thư dùng tên thầy, và dùng mộc
ông đóng dấu trong lúc ông đang ngủ. Ma La Nhật Ba mang lá thư đến một
trong những người đệ tử sống ở xa. Người đệ tử này được phép Sư Phụ của
ông để truyền pháp, nên Ma La Nhật Ba tìm đến ông với sự lừa dối này:
"Sư Phụ bảo ông hãy truyền pháp cho tôi." Người đệ tử cao niên này tin
vào ông, nên đưa Ma La Nhật Ba ghế ngồi và bắt đầu truyền pháp cho ông.
Nhưng không được! Làm sao một người có thể lừa dối được thầy mình! Ma La
Nhật Ba nghĩ rằng mưu kế của mình sẽ được việc, nhưng ông đã thất bại
trong việc đánh lừa trí huệ của một Minh Sư. Ông không còn cách nào khác
ngoài việc trở về lại với thầy mình, và cố công van xin thầy một cách
khiêm nhường.
Chúng ta có thể tin vào người nào đó để truyền pháp môn này, và chúng ta
cũng có thể thâu lại quyền hành, bởi vì Minh Sư là người truyền pháp chứ
không phải người đó. Ngay cả khi tôi truyền pháp cho quý vị, đó là Lực
Lượng Minh Sư truyền chứ không phải Thanh Hải, thân người bình thường
này. Minh Sư có nghĩa là Minh Sư Nội Tại! Khi trí huệ bên trong của
chúng ta trưởng thành và sẵn sàng chấp nhận sự khai ngộ, nó sẽ cần sự
giúp đỡ của một lực lượng cộng tác bên ngoài, và sau đó nó sẽ mở ra. Lấy
thí dụ, các quả trứng phải ấp ra mấy con gà con, nhưng gà mẹ phải ngồi
trên chúng để truyền hơi ấm mỗi ngày trước khi mấy gà con nở ra. Tương
tự như vậy, chúng ta đều có bản tánh khai ngộ và trí huệ bên trong,
nhưng nếu không có sự giúp đỡ của Minh Sư bên ngoài để mở nó ra, chúng
ta không thể dùng nó được. Ðây là luật tự nhiên của Tạo Hóa, cũng giống
như mấy quả trứng cần gà mẹ ấp chúng để có hơi ấm. Nếu không, gà con
không thể nào tự chúng nở ra được. Cũng tương tự, chúng ta nghe nói rằng
mọi người đều có Phẩm Chất Thượng Ðế, và rằng Thượng Ðế hay Lực Lượng
Tối Cao là vô sở bất tại và có thể giúp đỡ chúng ta bất cứ ở đâu, bất kỳ
lúc nào. Tuy nhiên, trước khi gặp được đại diện của Ngài trên thế giới
này, chúng ta không thể nào bắt được Ngài, đơn giản như vậy.